Lasan Mai Thôn‎ > ‎

Món quà đầu năm


31.12.15:

Kính thưa quý Gia Đình La San kính mến,

Nhân dịp năm mới, X.V kính gửi lời cảm ơn đến quý Gia Đình La San khắp nơi đã đồng hành cùng với các hoạt động của La San trong suốt một năm qua tại quê nhà. Trân trọng cảm ơn quý mạnh thường quân, quý hội đoàn và quý anh chị đồng môn cùng quý thân hữu gần xa đã luôn nhiệt tình hưởng ứng, đóng góp ủng hộ, giúp đỡ cho X.V được hoàn thành tốt rất nhiều nhiệm vụ mang đến niềm vui cho Gia Đình La San chúng ta trong thời gian qua. Đặc biệt, X.V xin trân trọng gửi lời cảm ơn đến quý thầy cũ, quý anh chị và thân hữu khắp nơi đã quan tâm thăm hỏi, động viên tinh thần và giúp đỡ đến gia đình X.V bằng nhiều phần quà trong thời gian X.V bị tai nạn. Xin chân thành cảm ơn!

Kính chúc toàn thể quý Gia Đình La San cùng quý quyến một năm mới 2016 thật dồi dào sức khỏe, vạn sự an lành và gặt hái nhiều thành công trong năm mới.

Kính chúc quý sư huynh Tỉnh Dòng LSVN tổ chức thành công ngày khai mạc Năm Thánh Trọng Đại - 09/01/2016.


TIẾNG KÈN HARMONICA CỦA NGƯỜI THẦY NĂM XƯA

Kính thưa gia đình La San kính mến,

Hôm qua vào La San Mai Thôn gặp frère Phượng để nhận Kỷ Yếu, khi đi ngang qua Nhà nguyện tình cờ nghe thấy tiếng kèn réo rắc vang lên từ bên trong, X.V bèn ghé nhìn vào thì mới biết đó là tiếng Harmonica của frère Michel Trịnh Phước Hải (Cựu Bề trên trường La San Adran Đà Lạt).


Thật là một dịp may hiếm có, tôi nhanh chóng lấy máy ra để kịp ghi lại những hình ảnh của frère Hải trong thời khắc thân thương. Vừa mừng vui vừa lụp chụp trong lúc mở máy thì lại bị đánh rơi máy xuống đất, tôi cầm lên khởi động nguồn lại thì tiếng kèn của frère cũng vừa dứt. Tôi bực bội với chính mình vì đã bỏ lỡ một cơ hội này. Tôi lẳng lặng ngồi vào băng ghế phía cuối Nhà nguyện để chờ “thời cơ”. May thay, một hồi sau chừng 5 phút thì tiếng kèn của frère Michel lại cất lên trong trẻo trong âm điệu du dương khoắc khoải. Lần này tôi đã chuẩn bị thật kỹ không để sự cố xảy ra lần nữa, tôi hồi hộp bấm máy và đi thật chậm từ phía sau lưng frère đang ngồi dãy phía trên gần Cung thánh. Trong tình huống này nếu lỡ để gây ra tiếng động mà frère giật mình thì “tác nghiệp” coi toi luôn. Nhà nguyện thật yên ắng vắng vẻ, lúc này khoảng gần 10g, chỉ có frère Francois Ánh đang ngồi lần chuỗi cầu kinh phía bên dãy ghế chính diện. Gặp tôi, frèere Ánh bước ra chào rồi bắt tay, thế thì coi như bị lộ rồi, nhưng may mắn là frère Hải lo chăm chú trong điệu nhạc nên chưa hay biết điều gì đang phía sau lưng, frère vẫn tiếp tục với những âm điệu trầm bổng của mình. Tôi đoán bản nhạc sắp kết thúc, thôi thì cho “lộ tẩy” luôn để tranh thủ ghi lại được trọn vẹn gương mặt và dáng điệu đang say sưa của frère trong chiếc khẩu cầm trên tay.


Sau khi thực hiện xong một đoạn ngắn video clip “nóng” tôi ngồi lại cùng trò chuyện với frère Michel, tôi được nghe frère kể lại chuyện xưa rất nhiều điều thú vị. Những chuyện mà frère thường nhắc tới là việc “Tử Thủ” trong ngôi trường La San Adran tại Đà Lạt suốt 40 năm dài đăng đẳng, dù đời sống rất khó khăn nhưng mỗi ngày frère vẫn đạp xe cọc cạch đi dạy miễn phí cho học trò nghèo trên vùng cao nguyên. Chuyện frère đi tu bị gia đình ngăn cản bởi cha mẹ là người Phật giáo mà frère vẫn quyết định xuất gia theo Dòng La San vì lúc đó frère đã “mê” ông Thầy dạy Toán mất rồi (frère quá ngưỡng mộ sư huynh người Pháp lúc còn học sinh).… Tôi hỏi cây kèn này ở đâu frère có mà tốt quá vậy thì frère trả lời là của học trò Adran tặng, frère quí lắm! Frère còn bảo là frère thường hay ngồi thổi kèn như vậy cho Chúa & Mẹ nghe để được Chúa thương và Mẹ cưng.


Tôi còn nhớ là cây kèn Harmonica này là quà biếu của học trò cũ nhân ngày sinh nhật mừng thượng thọ của frère cách đây 3 năm. Hồi đó, anh Ngọc vì hiểu rõ tính ý của frère Michel, biết ngài chỉ thích chơi kèn Harmonica suốt mấy mươi năm qua, hiện frère có một cây nhưng đã cũ kỹ lắm rồi, đã gãy hết mấy cái lưỡi gà bên trong nên cung điệu không còn chuẩn nữa mà vẫn luôn đồng hành với frère mỗi ngày. Anh Ngọc đã khởi xướng với các anh CHS Adran nhân dịp này nên tặng frère Michel cây kèn là có thể làm frère vui nhất mà thôi, ngoài ra ngài không thích tặng quà gì cả đâu. Sau đó anh Hùng Herro (CHS Adran) đã liên lạc với đồng môn tại Pháp mua và gửi về làm quà biếu frère. Đó là cây kèn Harmonica hiệu Hohner (Đức) mà frère vừa thổi.


Kính mời quý huynh đệ cùng thưởng thức video clip này tượng trưng như món quà tinh thần La San đầu năm nhé!

Trân trọng cảm ơn!

Nguyễn Xuân Vinh

Tiếng kèn của SH Michel Hải





02.01.15:

NGƯỜI THẦY ĐƠN ĐỘC GIỮ TRƯỜNG TRÊN VÙNG CAO NGUYÊN ĐÀ LẠT GẦN 40 NĂM.

Một mình ở lại giữ trường La San Adran ĐL với một chiếc xe đạp cũ kỹ, cọc cạch đạp leo đường dốc phố núi mỗi ngày vài chục cây số để đem cái chữ (dạy miễn phí) đến cho học trò nghèo vùng sâu suốt gần 40 năm không biết sờn lòng, mệt mõi, đó là Sư Huynh Michel Trịnh Phước Hải - 93 tuổi - Cựu Bề trên Trường La San Ardan Đà Lạt (1975 - 2013).

Đến bây giờ trong lòng frère vẫn canh cánh nỗi nhớ thương về trường cũ khôn nguôi. Cứ mỗi lần gặp lại frère đều nhắc tới trường Adran ĐL. Đã mấy năm qua frère rất muốn về Đà Lạt thăm lại trường xưa lắm nhưng Bề trên Giám Tỉnh & niên trưởng BS Dũng Chí không dám cho đi vì điều kiện sức khỏe của frère. Cách đây 3 năm, nhân ngày sinh nhật mừng thượng thọ của frère (90t), tôi với anh Đinh Hoài Ngọc và anh Hùng Herro vì thương cho nỗi niềm của frère quá, không biết ngày nào frère về với Chúa đây nên mấy anh em táo bạo bàn nhau định tổ chức thuê một chuyến xe 16 chỗ đi Đà Lạt để cho frère Michel về thăm trường cũ cho frère được mãn nguyện lần cuối. Chuyến đi (lén) sắp xếp đâu vào đấy rồi, có các huynh trưởng Taberd (anh Công, anh Thắng), các huynh trưởng Adran (anh Lễ, anh Gia) tham gia và mời thêm BS Lương Huỳnh Ngân (CHS LS Adran P.63 ở Pháp mới về) cùng đi để chăm sóc sức khỏe cho frère được an toàn. Mọi việc tưởng như đã sắp thành, nào dè câu chuyện không hiểu sao lọt tới tai niên trưởng BS Dũng Chí, mấy anh em tôi bị anh Dũng Chí "dũa" cho một trận te tua và kế hoạch coi như bị phá sản ngay tức thời. Từ đó cho tới bây giờ, mỗi lần đến thăm frère luôn thấy frère thui thủi một mình ngồi chăm chú đọc sách ngoài ghế đá hoặc nằm trong phòng có khi không buồn ra ăn cơm. Như lần tổ chức ngày họp mặt "CHÚC TẾT THẦY" hồi năm ngoái frère cũng không màng ra trò chuyện với học trò cũ của mình đến thăm, frère Thọ vào gọi frère mấy lần frère cũng không thèm lên tiếng! Ngày cuối năm (31/12/2015) vừa rồi, tôi vào Mai Thôn tình cờ thấy frère ngồi một mình trong Nguyện đường đang thả hồn theo tiếng nhạc của chiếc khẩu cầm Harmonica, thật là một dịp may hi hữu nên tôi liền tranh thủ "cóp" được video clip "nóng" và vài tấm ảnh trong lúc frère có được nét vui hiếm thấy để chia sẻ đến huynh đệ đồng môn, nhất là các đàn anh Adran để kỷ niệm & làm quà đầu năm chia vui cho nhau trên tinh thần "LA SAN YÊU THƯƠNG" & "LA SAN MỘT NHÀ".

Cảm ơn quý huynh đệ quan tâm chia sẻ.

Xuân Vinh.



15.06.13:

Thưa các huynh trưởng CHS Lasan,
Thưa các bạn đồng môn,
Đặc biệt thưa các anh chị em CHS Adran Dalat,

Trong lúc tới lui thăm viếng các lão Sư Huynh ở nhà Hưu Dưỡng Lasan Mai Thôn, có lần tôi đã có cơ hội cà kê dê ngổng ngồi “tám” chuyện với Sư Huynh Michel Hải, người hùng đã 40 năm trụ lại trường Adran , tôi mới khám phá ra nhiều chuyện hết sức thú vị quanh ông thầy 90 tuổi này.


Trước nhất, phải kể đến “kỳ tích” kiên trì “trụ trì” trong một căn phòng nhỏ trong khuông viên trường Adran, để luôn luôn xác định chủ quyền của dòng Lasan trên ngôi trường lịch sử này : Thầy đã được chuyển về trường từ năm 1969 và đến năm 1975, khi Bề trên Giám tỉnh Lasan cần người ở lại trường, đại diện cho chủ quyền Lasan khi phải giao trường cho Nhà nước “ mượn” thì Frere Hải là người đơn thân độc mã  tình nguyện làm việc này bất chấp những khó khăn vô vàn trước mắt…



Đây là lời Frere kể lại : “… Frere ở có một mình, một mình với một chiếc xe đạp, sáng sớm đạp xe đi lễ ở nhà thờ Con gà, rồi đi dạy học dạo ( để khỏi quên nghề ), ai muốn học gì Frere dạy cái đó, Anglais, Francais gì cũng dạy, thậm chí có lúc dạy mathematique bằng tiếng tây cho học trò chuẩn bị đi Pháp học tiếp Đại học v.v… Dạy tới 10 giờ thì về nhà đi chợ nấu cơm, ăn cả sáng chiều… Frere đi xe đạp như tập thể dục, chổ dốc cao không đạp nổi thì mình dắt đi, rồi thì cũng đi tới nơi, về tới chốn… Tức cười nhất là hồi đầu  1976, xe không có vỏ ruột thay, Frere lấy ruột xe cũ tái chế quấn niền xe giống như hồi Nhựt Bổn ở Saigon năm 1944 để đi tạm, vậy mà cũng xong… Hồi đó mình còn trẻ, khỏe, đạp xe đâu thấy mệt… Ở Dalat hơn 40 năm, frere đã xài hết 3 đời xe đạp, chiếc cuối cùng đang để ở đây cho Frere quản lý đi chợ hằng ngày…” Nghe đâu, có lúc Nhà Dòng sắm cho Frere một xe Honda cũ ( Giống như đã sắm cho Frere Rodriguez Đào ở Huế ) nhưng Thầy lại trả về, vẫn cương quyết trung thành với bộ môn xe đạp…


Bốn mươi năm ở trường Adran, đây là một kỷ lục thần sầu của sự kiên nhẫn và mấy ông xe ôm quanh Dalat có kể tôi nghe là Dalat sau 75 đâu phải chỉ có cảnh đẹp, có hoa tươi, mà còn có hình ảnh một ông già, quanh năm suốt tháng mặc độc bộ quần áo công nhân, trong sương sớm của Dalat mộng mơ, cứ thanh thản đạp xe đến Nhà Thờ xem lễ, đọc kinh rồi chậm rãi đạp xe đến góc phố mua một ổ bánh mì thịt, nhẫn nha “thổi kèn” xong là lên xe đi dạy học, dạy đủ thứ và học trò thì đủ thành phần : con nít, sinh viên sắp đi du hoc, người lớn sắp đi định cư nước ngoài, các cha, thày, sơ, chú tiểu, đại đức, ni cô, cư sĩ Cao Đài v.v... Nét đẹp của Dalat là có còn Thầy “ham” dạy, vậy là đủ chứng tỏ học trò Dalat cũng còn “ham” học lắm lắm, đúng như truyền thống của dân Dalat chính gốc.  Hỏi Frere sao lại mong manh áo quần công nhân mà không lo ăn mặc cho ấm cúng, Frere chỉ nói là công nhân người ta mặc được thì mình cũng phải mặc được, có sao đâu !!! Hơn nữa, Frere lúc nào cũng được “ CHÚA THƯƠNG, MẸ CƯNG”, người lúc nào cũng ấm nóng cho nên ăn mặc như vậy là được rồi, mặc thêm áo lạnh chỉ thêm nực nội mà lại khó giặt giũ. Mua đồ công nhân mặc cho…rẽ, đỡ tốn tiền.

Vào phòng riêng của Frere, tôi thấy trên bàn là chân dung 2 cụ thân sinh nên cũng tò mò hỏi chuyện, Frere Hải đã thân tình kể cho tôi nghe :
“ Quê Frere ở Hốc Môn, Ba Má đều theo đạo Phật, mỗi tháng Má đều dắt đi Chùa lễ Phật. Ba của Frere là Gendarme làm việc ở gần trường Taberd cho nên cho Frere học ở đó. Hồi nhỏ, lúc 15 tuổi, Frere mê ông Thầy Dòng người Pháp dạy Toán quá xá hay nên tỏ ý hỏi Ổng bí quyết để trở thành Giáo sư Toán xuất sắc như Ổng… Ổng trả lời tỉnh queo là phải đi tu Frere Lasan như Ổng thì mới công thành danh toại… Vậy là cậu bé Hải bèn về xin được theo đạo rồi đi tu luôn để được đi dạy Toán giỏi như Thầy…” Thắm thoát vậy mà Frere Michel Trịnh Phước Hải đã theo đời tu được 70 năm và 60 khấn trọn rồi đấy, các bạn ạ. Từ ngày được Ba Mẹ cho phép theo đạo và đi tu, Frere đã tròn lời hứa quyết chung thủy với lời khấn, khước từ quyền thừa kế và mọi quyền lợi của con trai độc nhất, con ông Cò Hiến Binh đất Hốc Môn, dứt khoát tu cho trọn kiếp, thề không cắt đứt dây chuông nhảy rào …
 
Tôi có hỏi Frere là sống một mình 40  năm vò võ trong ngôi trường nhiều kỷ niệm giữa khung cảnh mộng mơ lãng mạn  như không gian Dalat, có khi nào Frere cảm thấy cô độc, tủi thân vì không có ai bầu bạn tri kỷ để xẻ chia vui buồn ? … Frere cho biết là Frere rất “hạp” với khung trời lặng lẽ trong veo thơm mùi thông xanh của Dalat… Những lúc “buồn tình” thì Frere lại có người bạn tình chung thủy là cây kèn Harmonica 24 lỗ cũ kỷ do người bạn đồng môn là Sư Huynh Nhạc sĩ Vial tặng và dạy thổi từ những ngày cùng chung sống ở Tập Viện Đồi LaSan Nha Trang.

Tôi nâng niu cây Harmonica của Thầy ở góc bàn làm việc lên, thì thấy kèn đã gảy mất vài cái lưỡi gà, tôi hỏi thế này thì làm sao chơi được trọn vẹn, Frere cười tươi và khoe tài chơi kèn cũ phải biết “né” những nốt mất hoặc lạc ton, biến những đoạn có nốt nhạc “sún răng” ấy thành hợp âm thì bảo đảm vẫn hay như thường… Thiệt là hết biết, ông Thầy của tui!!!…

Ngày 10 Septembre 2013 tới đây là sinh nhật 90 của Thầy, qua sự gợi ý của vài chị em CHS Adran và vài cư dân Dalat, tôi có ý định “xúi dục” các hiền huynh CHS Adran tổ chức cho Thầy một chuyến đi về Dalat có BS Lương Huỳnh Ngân đi kèm săn sóc và anh em mình sẽ Mừng Thọ 90 tuổi cho Thầy ngay tại  nơi Thầy đã dành 40 năm cuộc đời để “níu kéo” cho ngôi trường Adran của chúng ta khỏi cảnh tang thương bị “xóa sổ” như trường Lasan Bá Ninh, trường La San Mỹ Tho... Hỏi ý kiến BS Chí thì BS Chí không đồng ý và cho biết là vì Trái tim và sức khỏe Thầy rất mong manh, hậu quả của mấy mươi năm nhọc nhằn, ăn uống kiêng khem nhưng thiếu quan tâm đến sức khỏe ở nơi có khí hậu lạnh như Dalat. Chở Frere đi gần thì được chứ đi xa thì không nên, thôi thì , tụi mình đợi gần đến ngày ấy rồi hẵn tính, còn bây giờ, ngày 29 tháng 6 năm 2013, Dòng La San sẽ tổ chức một đại lễ kết thúc Đợt tĩnh tâm hằng năm và mừng kỹ niệm Thượng thọ, mừng Kim Cương khánh, Ngọc khánh, Kim Khánh và Ngân khánh kỹ niệm đời tu một số Sư Huynh; riêng Sư Huynh Michel Trịnh Phước Hải thì được mừng Thượng thọ 90 tuổi ( 1923 ) và Ngọc Khánh khấn trọn đời 60 năm ( 1953 ). Nhân dịp này, một cô em CHS Adran promo 72 có nhã ý muốn tặng frere một kèn harmonica mới và có hỏi ý kiến tôi, tôi đã hết lời can ngăn khuyên cô nên gởi Frere một vài giò Lan orchidée Dalat thật đẹp để Frere thưởng thức hương hoa Dalat giữa lòng Saigon, còn kèn Harmonica thì nên nhường cho các lớp đàn anh CHS Adran lo liệu; phận đàn em, phải biết kính trên, nhường..trên luôn, như thế mới phải đạo học trò gái trường Lasan Adran  !!! Sáng nay, 15/06 tôi lại được phone của bạn Nguyễn Anh Hùng, biệt danh Hùng quậy, dân Adran chính gốc cũng hỏi ý kiến tôi là nếu  tặng harmonica thì nên chọn loại nào ? Classic hay moderne ? Tôi chỉ góp ý là nên tặng kèn Hohner 24 lổ( Germany made or US made ) loại chromatique, nôm na là kèn có nút bấm để chơi diese và bemol cho Thầy thỏa lòng chơi nhạc thoải mái mà khỏi “né” như thổi cây kèn gảy răng. Có kèn tốt, chắc Thầy mới dám mạnh dạng “chơi” mà không sợ “làm phiền hàng xóm đang cần yên tịnh để nghĩ ngơi” chứ không như bây giờ, hôm nào ghiền thổi kèn, phải ra tuốt bờ sông Mai Thôn để rón rén  chơi kèn gảy răng cho tôm cá sông Saigon thưởng thức !!!

Tôi có hỏi Frere, nhân ngày Thượng thọ, Frere có ước muốn điều gì để học trò già này lo liệu cho Frere, Frere dõng dạc ưởn ngực, vung tay tuyên bố : “ Đời Frere đã có “CHÚA THƯƠNG, MẸ CƯNG” rồi, đâu cần gì nữa đâu em !! Hì hì…” Bravo Thầy !!

Chúc Thầy khỏe mạnh đến 100 tuổi cho trọn tình nghĩa với trường Adran mà Thầy nâng niu gìn giữ nguyên vẹn suốt 40 năm qua...

Vài dòng tản mạn không đầu không đuôi gởi quý huynh trưởng, quý bạn đồng môn, quý chiến hữu đọc cho vui, nhân cuối tuần.

Saigon ngày 15/06/2013, lễ Father’s day.

Đinh Hoài Ngọc

Taberd promo 1962.
Cựu phó tướng của BS Chí, trưởng ban Liên lạc CHS LSVN