Những cánh chim vỡ tổ Lasan Mossard (1968-1975) - một ngày tái ngộ

(trích bài viết của Trần Quốc Bảo đăng trong tuần báo Viet Tide phát hành thứ sáu ngày 6 tháng 9 năm 2013. Bài này cũng đã được TQB chia sẻ trên trang Mossard facebook)

 hình 1: Những cánh chim trường Lasan Mossard một thời nay hội ngộ tại nhà Trần Quân trưa Chủ Nhật ngày 1 tháng 9 năm 2013. Từ trái sang phải hàng dưới: Trần Quốc Bảo, Trần Quân, Hoàng Khiêm, Phùng Hiển Oai, Dương Thanh Phi và hàng trên với Đăng, Quang và A. Võ Khắc Hiếu


Như cánh chim vỡ tổ, những học trò ngày nào của trường Lasan Mossard (Thủ Đức) giờ đây lưu lạc mỗi đứa một phương trời. 38 năm dài, kẻ còn người mất, trong số đó, đau buồn nhất là tin Frère Maurice Nguyễn Phú Triều từ trần tháng 5 năm 1993, và mới đây nhất là sự ra đi khá bất ngờ của Frère Hiệu Trưởng Fidele Nguyễn Văn Linh ngày 16 tháng 5 năm 2013. Thế là hết. Đó là những kỷ niệm muôn đời khó quên của người viết và của những cậu bé học sinh từng học ở Mossard, một ngôi trường dòng trên ngọn đồi Thủ Đức. Làm sao quên được những ánh mắt uy nghiêm, đôi lúc lạnh lùng và ngay cả những lúc bị đòn roi hằn nét, những lần bị ném chìa khóa sưng to cả đầu, những đêm bị phạt đứng picket cả mấy tiếng đồng hồ bị muỗi cắn sưng người.. vẫn không thể nào làm cho những học trò giận ghét các frères, các thầy, nhất là sau này, khi sống giữa một xã hội phức tạp, càng thấy công lao các Frère cao nặng thâm sâu là bao.

Buổi trưa Chủ Nhật ngày 1 tháng 9, một picnic nho nhỏ tại nhà Trần Quân, cậu học trò lớp 7, lớp 8 ngày nào của Mossard, mới 13 tuổi đã mang lại nhiều giải vô địch Bóng Bàn cho trường nhà, cho Quận Thủ Đức.. Ngày đó Trần Quân ít nói, 40 năm sau gặp lại, cũng không thay đổi bao nhiêu. Quân đánh banh, tạt banh, tiêu banh.. nhanh và mạnh như sấm sét nhưng khi nói chuyện lại rất chậm rãi hiền hòa, quý trọng bạn bè. Buổi trưa hội ngộ kỳ này của lớp chúng tôi chỉ có Trần Quân (chủ nhà), Phùng Hiển Oai, Dương Thanh Phi, Hoàng Khiêm, TQB và 3 khuôn mặt đặc biệt: Anh Võ Khắc Hiếu (trên một lớp) và là người cũng hy sinh rất nhiều đứng ra tổ chức những lần hội ngộ Mossard cả mấy trăm người về dự hồi tháng 7 vừa qua. Ngoài ra, còn có Đăng và Quang (lớp Mossard nhỏ hơn) cũng lên tham dự. Rất tiếc, kỳ này thiếu các bạn Hoàng Tuyên (trưởng lớp), Đào Quốc Việt (SJ), Đăng Trần Tuấn (SJ), Vinh (Virginia), Nguyễn Hùng Cường, Trịnh Quang Trung (Canada), Nguyễn Công Tạo (Minnesota), Châu Quốc Anh (Áo), Trần Thanh Xán, Huỳnh Nghĩa Toàn, Lâm Bích Phong, Phù Văn Phước (Úc), Hà Minh THiện (Thụy Sĩ), Hồ Hoàng Hà (Đức) và những tình thân ở Quận Cam như Đỗ Nguyên, Trần Quốc Tú, Trần Quốc Bình, Quách Ngọc Tiến, Nguyễn Phước Dũng, Hà Dzuy Sĩ.. Và nếu có phép lạ nhiệm màu, biết đâu một ngày nào đó, bạn bè sẽ có dịp gặp lại những tình thân như Nguyễn Văn Châu, Du Minh, Nguyễn Sơn Hùng, Paul Hoàng Diệu.. nghe nói đã rời Việt Nam nhưng không rõ trôi giạt về đâu, và riêng những người bạn còn ở Việt Nam như Uông Quốc Tuấn, Trần Văn Tài, Phạm Danh Nhân, Nguyễn Văn Hùng (Hùng Playboy).. biết bao giờ có một buổi họp mặt chung đầy đủ.

Như một lời nhạc nào đó đã viết: “Mùa Xuân ơi hãy cứ đi qua cuộc đời tôi nhưng đừng để lại dấu vết ở nơi này”.. Vâng, xin thời gian cứ trôi, nhưng đừng để lại trong tâm hồn người những muộn phiền, những khắc khoải.. Mọi thứ có thể chìm vào quên lãng, ngoại trừ tuổi thơ nơi ngôi trường Mossard thương yêu. Xin mãi là như thế.



hình 2: Những bạn bè sau 40 năm xa cách có biết bao nhiêu điều để nói về ngôi trường xưa...


 
hình 3: Cám ơn chủ nhà Trần Quân và các bạn Mossard đã tiếp tay lo buổi ăn trưa thật chu đáo.


 
hình 4: Nhìn hồ tắm này lại nhớ piscine Mossard ngày nào.



hình 5: Từ trái sang: Dương Thanh Phi, TQB, má của Trần Quân, Trần Quân, Hoàng Khiêm. Hẹn gặp nhau ngày 24 tháng 4 năm sau trong ngày sinh nhật của thân mẫu Trần Quân.

hình 6: Ảnh lưu niệm của Đoàn Quốc Đạt tại nhà Trần Quân.