Văn Học Nghệ Thuật‎ > ‎Thơ‎ > ‎2012‎ > ‎

Vũ Điệu Loài Lan Tím Hoang - Thái Thụy Vy


Ban biên tập được hân hạnh đăng một phần tập thơ “Vũ Điệu Loài Lan Tím Hoang” của một thi sĩ cựu học sinh Mossard - Thái Thụy Vy.

Quí vị có thể tải về (download) tập thơ trong phần cuối bài.











 
Xuất thân từ cõi sương mù

Em là mây khói nhuốm màu tím hoang
Diễm tình đài các phong lan
Cốt cách vương giả cao sang đa tình
Sắc hương đa dạng đa hình
Đêm thanh luân vũ một mình dưới trăng
Chiếc hài tím mòn lối chăng?
Gót chân du mục thênh thang say đời
Nhung y trang phục hợp thời
Khiến loài ong bướm buông lời gió mưa
Đời em em cũng xin thưa
Em đến từ gió từ mưa cuối trời
Nếu thương xin hãy người ơi
Cho em một chút tàn hơi để rồi
Những chiều mây tím trôi trôi
Em về yên ngủ trên đồi dã lan


oOo

Chân Dung Vệt Nắng

Mặt trời quên bỏ dòng sông
Dòng sông đi tắm lông bông quên về
Uyên ương mặt cận hoa kề
Em loài chim lạ bay về vãng lai
Rừng hoang vang bước chân ai
Thôi nắng đừng khóc nhạt phai giục về
Hồn đau đá cát ủ ê
Gió hoang thầm gọi người về hoang sơ
Cô đơn xiêu tán bơ vơ
Khát khao vệt nắng bên bờ quạnh hiu


oOo

Trăng Điêu Tàn

Có em trăng hoá trăng mơ
Không em trăng hoá nên thơ ủ sầu
Đợi em đợi suốt trăng thâu
Men trăng còn đó thơ đâu mất rồi
Em đi một mảnh trăng trôi
Mảnh trăng còn lại thở hơi cuối cùng

 
oOo

Chiều Choisy

Đã bao năm chờ nhau
Tình vẫn không phai màu
Chiều Choisy khắc sâu
Yêu em tâm khảm sầu
Métro chiều lộng gió
Nụ hôn trao nhạt nhầu
Trong không gian phố Tàu
Rồi mai anh đi mãi
Bao giờ lại gặp nhau
Định mệnh có chờ đâu
Còn em đợi bao lâu?
Lần sau về phố cũ
Biết tìm em nơi nao.


oOo

Bá Linh, Chuyến Tàu Đêm

Sân ga gió rét bóng tà
Tàu đêm đến chậm tình ta đoạn sầu
Song song đường sắt qua cầu
Song hành mãi mãi chẳng hầu gặp nhau
Hàng cây tỉnh giấc chiêm bao
Tuổi đời luân hoán gập đầu hóa thân
Tàu đi đi mãi chẳng gần
Hồn ga thế kỷ dần dần nhạt phai
Ai đi ai ở chẳng hay
Người về ga cũ miệt mài cô liêu


Kỷ niệm ngày bức tường Bá Linh sụp đổ

oOo

Ngọn Cỏ Gió Đùa

Em về rủ áo chiêm bao
Tưởng chừng như một thuở nào mới quen
Mưa mùa đọng ướt lá sen
Gió đùa ngọn cỏ mây đen sũng buồn
Nắng mềm tà áo eo suông
Em cười răng khểnh, đẩy xuồng ra xa
Cù lao, ai cất tiếng ca
Con chuồn chuồn tía bay qua mũi sào
Mặt sông lấp lánh nắng sao
Bông lau sậy trắng lao xao rẽ lườn
Tuổi em tuổi mới biết hờn
Như làn bông cỏ gió luồn hây hây
Trắng như ngọn nắng mùa này
Nắng mang theo nắng mùi cây nhãn lồng
Nắng hiền nắng chãy qua sông
Bóng em áo trắng nắng lồng vào tranh


oOo

Điệu Thu Đơn

Thu đến thu đi thu có biết
Hon héo vành môi chiếc lá vàng
Chiều nay giọt nắng lang thang
Thu vừa gục chết thôi vàng ước mơ

 
oOo

Ngủ Ngoan Đi Kỷ Niệm

Tôi còn đứng trước cổng trường
Bạn bè tản mác mổi phương cõi đời
Tuổi hoa nắn nót vẽ vời
Nặn trang lưu bút gửi lời… nhắn yêu
Những câu mưa nắng sớm chiều
Vụng về nét bút đượm nhiều vấn vương
Trông sao mau sáng đến trường
Tìm đôi mắt hẹn, mùi hương tóc thề
Những chiều đưa đón em về
Nghe tim rộn rã ê hề ầu ơ
Nàng thơ nàng thở hồn thơ
Tôi yêu tôi nguyện tôn thờ tình yêu
Dẫu cho trái đất xoay chiều
Tình yêu nào cũng đáng yêu… đúng liều…
Mượn trang thiệp cưới bọc điều
Chép bài thơ cũ: người yêu một người


oOo

Ve Sầu Thu Hát Cho Em

Prélude:

Hạ qua thu về.
Trong cánh rừng hoang, một chiếc lá vàng,
trên cành thở than…
chiếc lá cuối cùng, nhuốm màu thời gian.
Trên cây sầu đâu, một xác ve sầu,
chứa một trời thơ, chứa một trời mơ.
Xác ve văng vẳng, tình ca thơm nắng,
một mùa thu trắng…

Ve sầu sống sót kêu vang
Mùa thu chợt đến rỡ ràng lá hoa
Con ve lãng tử quên nhà
Say màu lá úa, quên tà áo mơ
Cuối thu còn mỗi cành trơ
Ve sầu lột xác tiếng tơ vẳng buồn
Rồi thu, rồi lá, cũng buông
Xác ve ngân vẳng khơi nguồn thương ca


oOo

Thu Tím
 
Em pha giọt nắng vào ly
Mùa thu chậm bước chân đi cuối trời
Lửa phong thắp sáng cõi đời
Núi thay áo tím xuống đồi ngủ yên
Lá thu nằm ngủ triền miên
Có Pensée tím xoay nghiêng gió mùa
Gió lay tà áo hoa mua
Gió lay kỷ niệm thi đua nhau về
Quanh ta lá phủ bốn bề
Phủ hồn thu tím hôn mê kiếp nào


Tải Về