Vài cảm nghĩ khi đọc thơ Thái Thụy Vy

Nhà thơ Thái Thụy Vy có một tâm sự buồn, nên thơ anh làm hầu hết đều buồn. Cũng tự nhiên, dòng thơ của anh tiếp nối dòng thơ trữ tình lãng mạn của những thập niên 1930-1940, dòng thơ với cái giọng đến ngày hôm nay vẫn còn vẳng lên từ cả một lớp nhà thơ hải ngoại, và vẫn được nhiều lớp độc giả yêu thơ dành cho những cảm tình và sự tiếp đón thân tình. Nhưng, nhà thơ Thái Thụy Vy còn mang đến cho tôi một số ngạc nhiên và xúc động khi tôi lần lượt đọc và suy nghĩ về gần cả một trăm bài thơ anh đã làm và phả vào từng dòng thơ cái tâm sự buồn của anh, một con người mà tâm hồn nhạy cảm đã bị đời và con người làm tổn thương nhiều, rất nhiều, đến độ anh phải dùng những dòng thơ như một tiếng kêu than, mời gọi một sự đồng cảm và những đáp ứng chân tình.

Thơ Thái Thụy Vy như vậy có một số ưu điểm đã khiến tôi đặc biệt chú ý, bởi vì một số bài một số câu thơ đã rõ ràng là những khai phá mới mẻ, mang đến cho ngôn ngữ thơ những sắc thái độc đáo.

Những bài đặc sắc phải kể tới “Mặt Trời, Lá Và Em”, “Nắng Quê Ngoại”, “Chiều Tim Tím” và đó có thể được coi là những bài thơ hay và đặc sắc.

Bài “Mặt Trời, Lá Và Em” đã khéo léo lồng ba ý chính vào nhau rất tự nhiên với những cách chuyển ý thật tinh vi và lạ. Thí dụ như cho mùa Thu thương chiếc lá vàng và hình ảnh chiếc lá vàng chết đang rơi được ánh mặt trời làm bừng lên, dù gân lá đã ngưng dòng sữa, đã bao hàm sự liên tục của vòng sinh hoá của vạn vật và tình cảm con người. Hình ảnh kết thúc lá nằm trên cỏ nhưng nấm mồ vẫn thơm nắng cạnh đó, tạo sự tương phản giữa cái ấm nóng của mặt trời và cái mất đi tàn tạ và là một hình ảnh thơ đẹp và súc tích.

Qua bài “Nắng Quê Ngoại”, Thái Thụy Vy đã du nhập vào dòng thơ trữ tình tất cả những cỏ cây hoa lá sông cá của miền Nam và đã tạo cho bài thơ này tất cả những nét đẹp ngọt ngào thân mật gần gũi cũng khá hiếm thấy. Tình yêu cũ với cô thôn nữ được ví như chùm hoa khế tím, ánh phản chiếu của nắng hiền hoà trên cổ trần trắng mát dốc gò mơ, đã tạo nơi người thưởng thức một xúc động tiếc nhớ cũng phải nói còn mang thêm niềm kích thích về nét đa tình gợi cảm của người yêu xưa của tác giả.

Qua nhiều bài thơ rất trữ tình đều tay, đãi lọc tôi đã gặp nhiều hình ảnh thơ thật hay và đạt:

“… Nghe yêu đương vọng từ xa xôi
Trăng bỏ tôi sang ngủ bên đồi”

“…Lối về tuyết trắng chịu tang…”

“Dưới, bến hồn tôi, đau cắt đau”

“… Nụ môi hồng nàng len lén mở then
Nắng ngoài song vụt rơi vàng đầy ngõ…”

“Chiều nay có kẻ tình say…
Lấy mây băng vết thương tầy cổ sơ…”

“… Có con linh điểu trọc đầu
Ngày đêm tha đá lấp sầu đại dương…”

“… Cuộc du hành cuối cuộn chỉ thời gian…”

Trong đời một người làm thơ, thật may mắn khi làm được vài bài thơ hay, đạt một số hình ảnh thơ lạ, độc đáo và như vậy chỉ trong tập thơ đầu tay, Thái Thụy Vy đã mang đến cho chúng ta nhiều phần thưởng đẹp và trau chuốt như thế, kể ra cũng là nhiều. Tuy nhiều, mà vẫn cảm thấy thiếu, có nghĩa là người yêu thơ chắc còn đòi hỏi ở Thái Thụy Vy là tiếp tục làm nhiều tập thơ khác, để cái cảm giác chờ đón ở anh nhiều khám phá mới nữa trong ngôn ngữ thơ nơi người thưởng thức sẽ được lấp đầy, sự tham lam rất dễ hiểu của quần chúng đối với các thi sĩ, những con linh điểu cặm cụi ngày đêm tha đá lấp sầu đại dương.


Duy Lam


Mùa thu về rồi đó, Anastasia (YouTube) - Thơ Thái Thụy Vy, Nhạc Vĩnh Điện, Tiếng hát Thụy Long