Mùa Xuân và Tuổi Trẻ

Cát Hữu

Không một thời điểm nào trong một năm mà trời, đất, vạn vật và con người lại cũng chung một rung cảm như mùa Xuân.

Kià những cánh cây xương xẩu mà mùa đông ác nghiệt đã bứt hết là vàng... thì nay lại căng nhựa sống trong những búp xanh vừa ló dạng... Cả một vùng có cây xanh non mềm mại. Rồi những búp hoa nhoẻn cười tô điểm bao nhiêu là màu sắc rực rỡ huy hoàng.

Những con chim từ đâu bay về trong ánh nắng tươi cười, mầu mây hồng, tươi sáng, những tiếng hót líu lo biểu lộ một niềm vui sống hân hoan...

Cho đến cả những thửa ruộng cũng chợt nổi lên màu đất phì nhiêu chờ đợi hạt giống vươn lên mạnh mẽ !

Mùa Xuân !

Cụ già tóc trắng như sương, chiếc gậy trúc tháng ngày mòn mỏi, hôm nay cũng vui lên ánh mắt tà dương, ngọn bút lông mực tầu đen nhánh múa trên nền giấy đỏ hàng chữ nét linh động như đường bay của đôi chim én lưng trời ngang dọc !

Cô gái thanh xuân chập chờn đôi mắt vui gót sen hồng rải qua khu chợ Tết... Bàn tay ngón ngón thon dài chọn lựa từng thớ vải mềm, như những con chim nhỏ bay nhảy trong rừng hoa mai vàng kiều diễm...

Người thanh niên nét mặt đã trút hết đăm chiêu thả bước tao nhân một vùng vãn cảnh nghe trong lòng đổi mới một nhịp sống êm dịu lạ lùng...

Mùa Xuân !

Còn các em... những thiếu niên chưa một lần vấp ngã trên bước đường đời vạn nẻo gian truân, các em nghĩ gì về một mùa Xuân mầu nhiệm? Phải, các em, chính các em là mùa Xuân của nhân loại.

Thế hệ râu tóc bạc phơ gần đất xa trời lây lất ánh tà dương... còn sống ngày nào, còn vui chút nào... ấy cũng là vì nhìn thấy các em, bình minh của loài người, mùa xuân của nhân loại.

Những người cha đầu phai hai thứ tóc, đêm ngày lặn lội làm ăn cơ cực, nhiều khi quên hẳn chính thân mình... ấy thế mà đắng cay vẫn chịu đựng, khó nhọc vẫn cam tâm... thì cũng chỉ vì luôn luôn nhìn xuống lũ các em, lũ trẻ thơ, rạng đông trên trái đất, mùa xuân của nhân loại.

Những bà mẹ mà tấm thân gầy ốm, chắt chiu lam lũ quên ăn, quên ngủ mà trên môi vẫn còn nở được nụ cười thoải mái, ấy cũng vì nhìn thấy các em, những tia nắng mai rực rỡ của vòm trời, mùa xuân của nhân loại.

                Người lính phơi thân trên rừng già chiến địa...
                Người dạy học đem hết tâm óc ra dạy dỗ...
                Người thợ lao lực ngày đêm trong xưởng máy...

Tất cả, ôi tất cả những NGƯỜI LỚN hôm nay còn sống, còn đấu tranh, còn lặn lội, còn hy sinh... ấy cũng vì đặt hết hy-vọng vào các em, hy-vọng các em sẽ tiến lên như vầng Hồng ban mai, như Ánh Dương buổi sớm, như tiếng chim ca, như đàn bướm lượn, như hoa, như gấm dệt khắp công trình minh châu cho xứ sở, cho dân tộc, cho nhân loại...

Các em ! Các em chính là mùa xuân của LOÀI NGƯỜI !

                Xin đừng để cho nắng xuân phai nhạt,
                Cho hoa xuân tàn úa,
                Cho én xuân mỏi cánh,
                Cho hy-vọng tàn phai...

Vì các em là mùa xuân, hãy làm cho sức sống dâng tràn làm nên một thân thể cường tráng, tóc xanh, mắt sáng... làm nên một tâm hồn tinh trắng đẹp như ánh nắng mai... và làm nên một tấm lòng biết rung cảm trong tình yêu thương vạn vật, yêu thương đồng loại.

Ý nghĩa một mùa xuân màu nhiệm là ở đó.

Chứ đâu phải ở những cuộc vui giả tạo vô ích và tốn kém.

Chứ đâu phải ở những vẻ hào nhoáng bên ngoài.

Mùa xuân ở trong lòng chúng ta, sự trau chuốt nơi học đường, sự tập rèn nơi gia đình sẽ làm cho dâng lên một nguồn sống mạnh mẽ.

Xuân đã về trên khắp quê hương ta...

Chúc các em một mùa xuân tươi đẹp.

(trích Tiến Xuân 70)