Khóc thầm & Chờ em

Khóc Thầm

 Chờ em 
(Bài họa)

Tình xưa qua cuộc trường hôn, 
Mấy mươi năm lẻ thả hồn lìa quê, 
Cố nhân chốn cũ hiện về, 
Xa xăm kỷ niệm đê mê một thời. 

“gió đưa cây cải về trời, 
rau răm ở lại chịu đời đắng cay” (1) 

cải đơm bông, quay trở về, 
rau răm quên mất lời thề năm xưa ! (2) 
Đêm qua bão tố gió mưa, 
Đò tình tan tác chìm chưa giữa dòng ? 

Em giờ hạnh phúc bên chồng 
Còn tôi vẫn mãi ngóng trông ơ thờ… 
Chiều nay buồn chép thành thơ 
Chờ em chốn khác hoang sơ kiếp nào ? 

Lý Hữu Phước
tháng 9, 2014

(1) – mượn câu ca dao để ví là chàng đã vượt biên còn nàng ở lại quê nhà

(2) – sau chàng trở về thì nàng đã lấy chồng

oOo

Em giờ hạnh phúc bên chồng 
Còn tôi tình mãi ruổi rong suốt đời 
Chiều nay buồn trách ông Trời 
Tơ duyên không trọn, nuốt lời đắng cay. 

Hồng Kim Hải 

oOo

Rau răm quên mất lời thề 
Cải đây ở vậy ê chề nhớ mong 
Thân em cá chậu chim lồng 
Con thuyền tan tác giữa dòng bơ vơ 
Bóng chim tăm cá em chờ 
Anh đi biền biệt mắt mờ khói sương 
Trách ai đây hỡi người thương? 

Đào Anh Dũng
 

 


oOo

Trần Văn Phúc đột nhiên xúi: “Mấy ổng làm thơ, nhắc tới RAU RĂM mà còn thiếu ... HỘT VỊT LỘN đó anh Hải.”

“Rau răm quên mất lời thề” : 
Hột vịt lộn ế, đem về cho anh 
Thất tình từ thuở tóc xanh 
Bây giờ bạc trắng “em, anh” vẫn mùi ( ... ghê nơi !) 

Hồng Kim Hải